Bắt đầu từ ngày thứ 2 mình đã cảm thấy có vấn đề không ổn với cuộc sống của mình. Định bụng tìm lúc nào đó thích hợp để tâm sự với mẹ một tẹo mà không ngờ tương thông quá nên vào thứ 4, nhờ vào gợi mở của mình mà mình và mẹ có buổi nói chuyện gần 1 tiếng.
Điều mà mình bận tâm nhất là mẹ bảo mắt mình thâm hơn rất rất nhiều. Thật sự mình không để ý nhưng quả thực vài ngày trước đổ lại dù mình ngủ đủ giấc nhưng vẫn cảm thấy rất mệt mỏi, chán chường. Không quá khó để tìm ra nguyên nhân mà.
Trong quá khứ, mình từng đắn đo rất nhiều lần khi phải cố gắng buông bỏ những thứ, những mối quan hệ mà chẳng mang lại cho bản thân mình một giá trị lợi ích nào. Nhận ra rằng cách buông bỏ của mình cũng thật sự khác biệt. Đang làm việc gì đó bỗng nhiên nhớ tới thứ gây ra quá nhiều phiền phức cho mình mà mình chưa buông bỏ được, lập tức chấm dứt ngay (ví dụ block, unfriend chẳng hạn). Nhưng nếu như lúc nào đó mình đắn đo liệu có nên chấm dứt không thì 100% là còn vấn vương.
Trở lại chuyện hôm thứ 4, sau khi nói chuyện thì mình bỗng bừng tỉnh bởi thời gian qua mình thật sự tàn nhẫn với bản thân, hiếm khi có giây phút nào không lo nghĩ mà kết quả nhận lại thì chả xứng với công sức mình. Mình quyết định chấm dứt.
Luôn động viên bản thân rằng chấm dứt không hẳn là hoàn toàn chấm hết. Khép một cánh cửa đồng nghĩa với việc mở ra một cánh cửa mới cho bản thân. Mình càng dây dưa càng không có đủ động lực mở cánh cửa mới.
Cuộc sống có muôn hình vạn trạng, vui, buồn, hạnh phúc, thất vọng,... và chính những thứ đó giúp ta có thêm kinh nghiệm để sống, đó là điều tốt. Nhưng không phải tất cả đều thế, nếu có những điều quá toxic với ta thì ta không cần phải cố gắng sống chung với nó làm gì.
Một buổi tối tháng 5 nóng oi bức như mọi năm, cơ thể cứ nặng nề vì thời tiết nhưng tâm trí mình khá nhẹ nhõm vì trút đi phần nào lo toan.

