Sinh nhật vừa rồi, mình được bạn tặng cho 2 cuốn sách, một trong 2 cuốn đó tên là “Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki” (tên gốc tiếng Nhật là “森崎書店の日々” – Morisaki shoten no hibi). Đây là tác phẩm đầu tay của nhà văn người Nhật Yagisawa Satoshi và đã được chuyển thể thành phim. Mình đã đọc qua rất nhiều cuốn sách, nhưng lần đầu tiên có một cuốn sách có thể đọng lại trong mình lâu đến thế.
Review nội dung thôi nào
Những ngày đầu ở hiệu sách Morisaki nhuốm thứ mùi “âm ẩm, khoan khoái như không khí buổi sáng sau cơn mưa” và cả mùi thời gian còn vương lại từ thời Chiêu Hòa (1926-1989) của Takako là những ngày chán chường, cô chỉ có ngủ, ngủ và ngủ. Bước ngoặc đến với cô khi một ngày nọ cô cùng Satoru đến quán cafe Subouru, sau khi nghe câu chuyện về cuộc đời của cậu Satoru, đêm ấy cô vô tình đọc được cuốn Cho đến cái chết của một cô gái, tác giả Murou Saisei. Từ đấy, cô đã tự mở ra cho mình một cánh cửa mới, cánh cửa mà bấy lâu nay cô không hề biết.
Xuyên suốt nửa phần đầu cuốn sách, tác giả đã cho chúng ta thấy những trải nghiệm mới của Takako tại Morisaki, cô không còn thói quen lười biếng nữa mà đã chăm đọc sách, cô cũng đã dần làm quen với những người bạn mới, chú Sabu hói đầu khách quen của hiệu sách, cô bạn học cao học ngành Quốc văn Tomo đang làm nhân viên thời vụ tại Subouru và cả anh chàng Takano cũng làm tại đấy. Những ngày tại Morisaki cứ thế tiếp diễn mãi đến khi Takako quyết định rời đi để tìm hướng đi mới cho bản thân.
Nửa sau cuốn sách tập trung chủ yếu vào mối
quan hệ giữa Takako và cô Momoko. Cô Momoko
là vợ của cậu Satoru, nhưng vài năm trước cô đột ngột bỏ đi không lý do để
lại Satoru một mình. Ít lâu sau khi Takako rời Morisaki, Momoko đã quay trở lại.
Vì muốn tìm hiểu rõ câu chuyện về cô Momoko cũng như lý do vì sao cô Momoko lại
bỏ cậu Satoru mà đi biền biệt sau ngần ấy năm mà dần dần cả 2 người đã trở
thành bạn thân lúc nào không hay.
Đoạn kết là hình ảnh Takako chạy theo bóng lưng nhỏ của cô Momoko khi cả hai ra ngoài mua đồ ăn để cô Momoko làm một bữa thịnh soạn vừa để mừng cho sự trở lại của bản thân, vừa là tấm lòng biết ơn với tất cả những gì mà Takako đã làm cho mình.
Cảm nghĩ một tẹo
Khi mình đọc cuốn sách, phải nói tác giả thực sự
miêu tả mọi thứ rất có hồn, mình thậm chí có thể mường tượng được cái cũ kỹ của
hiệu sách, cái tiết trời se se lạnh ở Jimbocho hay là cả những phong cảnh hùng
vĩ ở nơi mà Takako và Momoko cùng nhau đi du lịch.
Điều mình còn lấn cấn là trong sách cũng đề cập
đến cậu nhân viên Takano có thích thầm Tomo, tuy nhiên sau đó thì Tomo đã tốt
nghiệp và không còn đến quán cafe Subouru nữa, thế thì chuyện tình cảm của cả 2
cũng như mối quan hệ tri kỷ giữa Takako và Tomo sẽ thế nào nhỉ?
Trong sách có 1 nhân vật là anh Wada, có vẻ như
sau khi quên được người con gái cũ thường cùng anh đi đến hiệu sách thì anh và
Takako đã có chút tình cảm với nhau, nhưng mình vẫn muốn có một cái kết chi tiết
hơn cho cặp này hơn là 1 cái kết mở.
Nói gì thì nói, mình đọc được cuốn này trong
giai đoạn stress nên quả thật nó như một bảo bối để cứu rỗi và chữa lành. Mình
rất thích nhiều câu thoại trong sách nhưng câu của Satoru khuyên Takako về vấn
đề tình yêu dưới đây là thích hơn cả :D
Những ai chưa đọc cuốn này thì mình cũng đề xuất mọi người tìm đọc, còn không thì mọi người có thể xem phim cũng được, mình thì chưa xem nên không biết có khác trong sách chi tiết nào không, hy vọng rằng mình sẽ có thời gian một ngày nào đó xem phim để tìm về Jimbocho, lần nữa.



0 Comentarios