Một buổi tối giữa tháng 10, đầu óc lại lo nghĩ nhiều chuyện như hồi tháng 5. Thế mà đã 5 tháng trôi qua, tự hỏi mình đã vượt qua giai đoạn khó khăn ấy bằng cách nào vậy?
Mình biết thời gian vừa qua chẳng phải là một cái gì đó tốt đẹp đối với đa số mọi người, mình cũng thế. Tinh thần, công việc đều bị bào mòn đáng kể. Mỗi khi gia đình mình ăn cơm lâu lâu lại bàn về chủ đề giãn cách, tình hình mọi thứ xung quanh ra sao. Hằng ngày, đọc tin tức trên báo về những mất mát, hoang tàn mà mình cảm thấy xót cho chính cái nơi đã cùng mình khôn lớn. Dù vậy, mình cảm thấy thật may mắn vì gia đình ở Sài Gòn, không dám tự nhận giàu nhưng cũng vừa đủ ăn, đủ sống để bình tâm vượt qua sóng gió. Những thứ được cứu trợ đa phần gia đình mình chia cho hàng xóm vì bản thân đầy đủ rồi thì hãy cứ để dành cho những người bị thiếu. Công việc chính của mình thì vẫn chưa có gì tiến triển, nhưng hên là mình còn nghề tay trái nên thu nhập không bị ảnh hưởng quá nhiều. Hẻm mình ở, ai cũng bảo nhà mình may mắn vì toàn người lớn tuổi nhưng sau 10 lần test vẫn khoẻ phây phây mặc cho cả hẻm hết nhà này đến nhà kia đi cách ly. Còn người là còn tất cả...
5 tháng qua, mình bất đắc dĩ trở thành người đưa ra lời khuyên cho mọi người, có khi là 1 F0, có khi lại là người có người thân đang nguy kịch hay cả những người gặp trắc trở trong cuộc sống, tình cảm. Mình cứ có cái tật là vấn đề của người khác mình đưa ra lời khuyên rất tốt nhưng khi chính mình gặp chuyện thì mình chẳng giải quyết nỗi. Muốn tìm người tâm sự nhưng người ta lại chẳng màng, chắc mình thuộc kiểu người lắng nghe thì tốt hơn. Không sao, chỉ cần nghe câu "cảm ơn" từ ai đó vượt qua khó khăn khi nhờ mình tư vấn là mình vui rồi. 5 tháng mình biết và gặp nhiều người, có những người trở thành bạn bè, tri kỷ; có những người chưa kịp có cái hẹn cảm ơn ngoài đời đã vội trở thành người lạ. Mình xin gởi tấm lòng biết ơn tất cả những ai đã đến bầu bạn với mình trong thời gian vừa qua bất kể hiện tại đang là bạn bè hay đã hết duyên đi chăng nữa. Cảm ơn vì đã trở thành 1 phần kỷ niệm trong cuộc sống.
Khuya nay, ngồi viết mấy dòng này mình nhận ra một điều là trước giờ mình chưa hề sợ cái gì, duy chỉ một thứ chính là cảm giác bị người khác bỏ rơi, cô lập, bị bơ khi phát biểu gì đó chẳng hạn. Có lẽ mọi người không có ý đó đâu, dù người ta có trấn an nhưng tâm trạng mình vẫn không ổn định được, đó là lý do mấy nay mình hơi stress. Vì nỗi sợ đó nên mình khá là dè chừng, trầm tính với các mối quan hệ mới, nhưng khi đã thân thiết rồi thì mình rất thoải mái và cũng hết sức giữ gìn nó nữa. Liệu người khác có nghĩ thế không hay đa phần lại nói mình khó gần, ít nói.
Đọc đâu đó "Thành phố Hồ Chí Minh vẫn chưa bình phục, chẳng qua là đang cố gắng gồng mình để tỏ ra là ổn thôi" mà thấy cũng đúng. "Bình thường mới" mà mọi người hay nói liệu có còn như xưa? Mình thì vẫn chưa ổn định lại được sau thời gian vừa qua dù mọi thứ dần trở nên đi vào quỹ đạo vốn có. Dẫu sao mình vẫn tin vào số phận, việc gì cũng sẽ có cách giải quyết thôi. Rồi mọi thứ sẽ trở lại như xưa, lại nhộn nhịp thôi mà.
Ừ thì bình thường không còn "mới" nữa hehe.
Sài Gòn, 23:47 // 16/10/2021


0 Comentarios