Chuyến đi của tháng Tư: Phan Thiết (Bình Thuận) - Núi Tà Cú


Sau khoảng thời gian hơn 1 năm nhà mình không cùng nhau đi đâu vì dịch các thứ cũng như mình bận làm khóa luận tốt nghiệp thì đầu năm nay khi mọi thứ ổn định gia đình mình mới quyết định đi chơi lại 1 chuyến để thư giãn, đồng thời giúp mình bớt căng thẳng sau 1 năm mình lo lắng đủ thứ.

Trước mắt là gia đình mình chọn đi tour đợt này cho nhanh gọn lẹ. Qua mấy lần mình dời lịch thì quyết định được đưa ra là đi Phan Thiết (Bình Thuận) 2 ngày 1 đêm và đi bằng tàu lửa, tour của công ty New Railway Tourist (Du lịch Đường Sắt Mới) vào ngày 17/4. 

Có thể nói chuyến đi này là chuyến đi mà mình háo hức, mong chờ và tạo động lực cho mình nhất bởi vì 2 tuần trước đó mình vừa bị deadline dí vừa phải ôn tập để thi chứng chỉ. Mỗi khi mà căng thẳng mình lại tự tạo động lực rằng "cố gắng lên, còn vài ngày nữa là xõa rồi".

17/4: Khởi hành

Cả nhà mình mỗi khi đi đâu là đều chuẩn bị từ sớm, nên là mặc dù lịch hẹn ra ga là 6h sáng nhưng 4h là toàn bộ đã dậy và húp lẹ ly mì rồi đi chuẩn bị. Đúng 5h45 gia đình mình đã có mặt ở Ga Sài Gòn trên đường Nguyễn Thông để check-in. Lúc vào cổng soát vé để đi lên tàu bạn hướng dẫn viên dẫn cả đoàn đi lộn hướng, hậu quả là mới sáng sớm đã đi bộ hơi nhiều, khúc này hơi quạu tí nhưng rồi cũng vui vẻ lại.



Lần đầu tiên đi tàu hỏa cũng thú vị, sau bao nhiêu lần mình vội vàng mà còn phải đứng lại sau cái thanh chắn đường ray để chờ tàu qua thì lần này mình được chứng kiến người ta phải dừng lại vì tàu mình. Tự cảm thấy ngưỡng mộ những nhân viên trực đường ray ghê.

Núi Tà Cú - Chùa Linh Sơn - TP. Phan Thiết

Mất tầm 4 tiếng để đến được Ga Phan Thiết, mình xuống tàu hỏa và đổi sang xe khách để tiến hành đến Khu du lịch Tà Cú tham quan núi Tà Cú thuộc thị trấn Thuận Nam, huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận (đi xe từ Ga Phan Thiết đến khu du lịch lại mất tầm 45 phút nữa).

Từ bên ngoài cổng khu du lịch đến chỗ cáp treo đi lên núi đoàn mình tưởng gần nên đi bộ, ai dè đi rồi mới biết không hề đơn giản, nên là lúc ra quyết định đi xe điện cho nhanh (biết vậy lúc đầu chọn xe điện cho rồi).


Chụp cho nhà mình một tấm thiệt xinh đẹp trong khi đi cáp treo lên núi

Mình đã đến được chùa Linh Sơn sau khi ngồi cáp treo lên độ cao 505m. Dưới cổng chùa nghe loáng thoáng người ta bảo rằng đây mới chỉ là cái cổng, muốn diện kiến những tượng Phật phải đi bộ leo lên rất cao. Bác mình chân yếu nên đành ngồi đợi dưới cổng, mình, mẹ và 2 dì của mình quyết định leo lên. Mẹ mình mấy năm gần đây chân hơi đau nhức nhưng vẫn quyết tâm leo tới cùng để viếng chùa.

Mặc dù leo lên dốc bậc thang gần 1km, ai cũng mệt, đau chân nhưng mỗi khi chinh phục được một mốc thì cảm thấy công sức leo lên thật sự xứng đáng. Nhìn trên cao xuống, những vòm mái của Linh Sơn Trường Thọ ẩn hiện trong lớp cây rừng, cộng với không khí trên cao thật sự như tiên cảnh mà mình từng coi trong mấy bộ anime vậy.


Trên từng mốc dừng đều có cảnh để mọi người nghỉ chân, tham quan và viếng. Mình dừng lại lâu nhất ở cảnh tịnh độ nhân gian, chỗ này có 3 tượng Phật là A Di Đà, Quan Thế Âm và Đại Thế Chí, mọi người có thể cầu nguyện bình an. Tượng hướng mặt ra khoảng không rộng lớn và hùng vĩ, mọi người chụp ảnh ở đây cũng khá nhiều, mình cũng tranh thủ chớp vài tấm làm kỉ niệm.

Mốc cuối phải chinh phục là đỉnh núi với Song Lâm Thị Tịch hay còn gọi là tượng Phật Thích Ca nhập niết bàn lớn nhất Đông Nam Á. Nếu ai có sức khỏe tốt mình nghĩ nên lên đến đỉnh cuối cùng để nhận thấy pho tượng lớn và kỳ vĩ như thế nào.


Gia đình mình chụp 1 pô làm kỷ niệm mà cảm thấy quá đỗi nhỏ bé trước Song Lâm Thị Tịch

Buổi chiều mình về nhận phòng tại Champa Resort để nghỉ ngơi, từ giờ tới tối là được thoải mái đi đây đi đó.

Đối với Champa Resort thì cá nhân mình thấy đây là resort theo kiểu nhà ở gia đình, mỗi phòng mình ở đều có 1 khuôn viên riêng, view thì cực kỳ đẹp và trong lành, thích hợp với việc nghỉ dưỡng.



Gia đình mình có thói quen khi đi đâu là phải cùng nhau đi khám phá đây đó. Tối đến nhà mình lên lịch sẽ xuống thành phố Phan Thiết để ăn uống, ngắm cảnh. Bởi vì resort nằm khá xa thành phố nên tiếp tân gọi taxi cho tụi mình thì phải đợi khoảng 30 phút taxi mới chạy từ thành phố đến để đưa rước. Quãng đường xuống thành phố Phan Thiết dài 15km, hơi đau ví nhưng vì mục đích ăn chơi nên bất chấp luôn.

Thế là trọn một buổi tối tụi mình lê la từ cà phê sân vườn đến hủ tiếu gõ quán cóc. Hàng hủ tiếu, mì nằm ngay góc Nguyễn Hội và Đại lộ Lê Duẩn, món ăn đối với mình tạm chấp nhận được nhưng mình ấn tượng là chị chủ quán hiền ơi là hiền mà còn yêu thương động vật nữa, chỉ chẳng ngại lấy miếng thịt cho 1 bé chó hoang ăn.


No nê, đã đời xong lại gọi chú taxi lúc nãy đến rước về resort với quãng đường 15km nữa. Vị chi cả tối ví tiền mình mất hơn 400k cho chuyến đi dạo 30 cây số.

18/4: Tắm biển và về lại Sài Gòn

Sáng sớm ngày thứ 2 sau khi dùng buffet tụi mình ra bãi biển riêng của resort tắm cho khỏe vì đi đến nơi có biển mà không tắm thì phí. Tuy nhiên ngày hôm đó không hiểu sao sóng mạnh quá nên mọi người đành rút vào bơi trong bể bơi thuộc khuôn viên resort. Hình như 4 năm rồi mình mới xuống hồ bơi lại kể từ lần học bơi hồi năm nhất Đại học (nhắc đến lại thấy bồi hồi ghê).

Tới trưa đoàn mình trả phòng, dùng bữa rồi lên xe ra Ga Bình Thuận về lại Sài Gòn. Tàu hỏa khởi hành lúc 13h36, đoàn mình đã chuẩn bị sớm vậy mà lúc dừng xe ở trạm dừng chân thì những xe du lịch tới sau đậu chắn xe mình nên trì trệ tận 30 phút. Báo hại lúc tới ga là 13h30 còn 6 phút để mọi người lật đật tay xách nách mang lên tàu. Mệt xỉu luôn. Nhưng không sao, cuối cùng thì cả đoàn cũng về tới Sài Gòn một cách bình an, kết thúc cuối tuần làm quen được nhiều cô chú giáo viên hưu trí cùng đoàn khá dễ thương, dễ mến.

Đôi lời

Tour mình đi thì thực sự chỉ toàn người lớn tuổi tầm U60, U70 không à, chỉ có mình và bạn hướng dẫn viên du lịch same same tuổi nhau là nhỏ nhất. Đến nỗi các cô dì chú bác trong đoàn còn nói với mình là đoàn này toàn mấy ông bà già đi không mà có thằng con trai thanh niên này chịu đi chung với mấy người già này hay ghê. Hỏi mình đủ thứ chuyện rồi khen các thứ làm mình ngại ghê.

Chụp kỷ niệm với nhau 1 tấm nà

Chuyến đi này không dài, chỉ vỏn vẹn 2 ngày thứ Bảy và Chủ Nhật cuối tuần nhưng nó góp phần to lớn giúp mình lên lại dây cót. Là chuyến đi đầu tiên trong năm 2021 này. 2 ngày ở đây cũng đủ khiến mình tìm thấy sự bình yên, thoải mái trong tâm hồn. Mình không thích đi đâu quá lâu vì khi trở về sẽ khó mà quay lại guồng công việc thường nhật, dễ chán nản.

Cảm ơn Phan Thiết vì là một điều tuyệt vời trong tháng 4 đầy bận rộn của mình.

0 Comentarios